RSS

Mất trí nhớ lão ba! [Kim Huyên] – Chương 1

16 May

Mất trí nhớ lão ba!

忆老爸

(Tục Duyên. Tình chưa xong)

Tác giả: Kim Huyên-金萱

Chương 1

Mẹ, hôm nay quốc ngữ lão sư bảo chúng con sáng tác văn, chủ đề là “Cha của em”. Nàng cũng chỉ ra này một chủ đề mà thôi, thật sự thực ngốc đề nha, chẳng lẽ lão sư không biết không phải mỗi người đều có cha sao? Lão sư thật sự thực ngốc đúng hay không?

Con đang ngủ, nhưng hắn trước khi ngủ đồng ngôn đồng ngữ cũng không ngừng ở Hạ Thanh Mộng trong đầu lặp lại, nhất là câu kia — không phải mỗi người đều có cha.

Con đang nói những lời này khi, ngữ khí là như vậy đương nhiên, rất tin không nghi ngờ, giống như thật sự tin tưởng cũng không phải mỗi người đều đã có cha giống nhau, làm cho nàng đau lòng đến không chịu được.

Nàng rốt cuộc làm cái gì, thế nhưng làm cho con đương nhiên cho rằng không phải mỗi người đều đã có cha?

Cha……

Con trai của nàng như thế nào không có cha đâu? Chính là cha hắn đã quên hắn tồn tại, đã quên hai mẹ con hắn mà thôi.

Mất trí nhớ, tựa như một đoạn trong phim truyền hình nhiều tập  8 giờ tối, nhưng buồn cười là, diễn cương quá mức lại không có gì mới, nhưng lại làm cho nàng gặp được người kia mất trí nhớ, yêu thượng hắn, sau đó lại mất đi hắn.

Xem, có phải hay không thực giống phim nhiều tập?

Nhưng càng giống phim nhiều tập là, hắn khôi phục trí nhớ sau, không chỉ có đã quên cùng nàng ở chung, yêu nhau kia đoạn mất trí nhớ ngày, hắn còn có cái vị hôn thê ngăn cản ở bọn họ định nhận thức trên đường, làm cho nàng hoàn toàn không lại gần hắn được, nếu lại kiên trì khả năng ngay cả sinh mạng đều sẽ gặp đến uy hiếp.

Nàng kỳ thật cũng không sợ chết, nhưng lại sợ đứa bé trong bụng nàng sẽ bởi vì của nàng kiên trì mà sẽ bị thương tổn, cho nên nàng luôn mãi lo lắng sau, chỉ có thể lựa chọn buông tha cho, chỉ có thể lựa chọn rời đi.

Những năm gần đây, nàng không hề nhắc tới ba ba của con, là vì nàng còn cảm thấy đau lòng. Không nhắc tới, không nghĩ tới sẽ không đau, cho nên nàng chưa bao giờ nhắc, ngay cả khi con bắt đầu hiểu được hướng nàng hỏi ba ba, nàng bình thường cũng chỉ dùng một câu “Cũng không phải mỗi người đều có ba ba”, qua loa tắc trách ngăn chặn con đặt câu hỏi, không nghĩ tới……

Lão sư không biết không phải mỗi người đều có cha sao? Lão sư thật sự thực ngốc đúng hay không?

Không, ngốc nhân là nàng này làm mẹ, thế nhưng vì trốn tránh bản thân thống khổ, mà lung tung giáo huấn con một ít không chính xác quan niệm.

Chín năm, thời gian qua thực mau, không nghĩ tới trong nháy mắt, con đều đã muốn lớn như vậy.

Có lẽ, nàng nên tìm cái thời gian cùng con hảo hảo nói một chút ba hắn chuyện, cho hắn biết hắn cũng không phải không có ba ba, chính là ba ba bị mất trí nhớ lại khôi phục trí nhớ quên đi mà thôi……

“Hạ Tầm!”

Đột nhiên theo phía sau truyền đến một tiếng kêu to, hơn nữa bị vỗ trên vai một cái, dọa Hạ Tầm một người ngồi một mình trên cỏ ở công viên nhảy dựng. Hắn quay đầu lại, chỉ thấy ba cái bạn tốt đang đứng ở hắn phía sau cười hì hì, cũng không biết từ nơi nào nhảy ra đến, sau đó đặt mông ngồi xuống bên người hắn.

“Cậu một người ở trong này làm gì? Hại chúng tớ tìm cậu tìm nửa ngày.” Khương Trọng Vũ oán giận nói.

“Chúng ta quay lại chơi xích đu dây được không?” Hách Liên Hi kích động nói.

“Hiện tại đi đã muốn chơi không đến, vị trí đã sớm bị người khác đoạt đi.” Đường Minh Lệ khinh thường nói.

“Cậu một người ở trong này làm cái gì?” Khương Trọng Vũ lại lần nữa hỏi.

“Suy nghĩ chuyện.” Hạ Tầm không nhanh không chậm trả lời.

“Chuyện gì?”

“Cha tớ.” Hắn trầm mặc một chút mới nói.

“Cậu không phải không có cha?” Hách Liên Hi nhanh mồm nhanh miệng kêu lên.

“Mỗi người đều có cha được không, chính là có hay không ở cùng một chỗ mà thôi.” Đường Minh Lệ lại lườm hắn một cái.

“Mẹ cậu rốt cục với cậu nói ba cậu chuyện ?” Khương Trọng Vũ thành thục hỏi.

Hạ Tầm gật gật đầu.

“Bọn họ có phải hay không ở lúc cậu còn rất nhỏ liền ly hôn, với ba mẹ tớ giống nhau? Vẫn là cùng Hách Liên Hi hoặc Đường Minh Lệ bọn họ giống nhau?” Khương Trọng Vũ tò mò hỏi.

Hách Liên Hi là cái con riêng, nghe hắn mẹ lạc quan nói, ba hắn suất đến không tin được, mẹ nhất thời kìm lòng không đậu cùng hắn đã xảy ra một đêm tình sau mới có hắn này bảo bối, rất tuyệt đi?

Hách Liên mẹ nói lên lời này khi, hai mắt còn lòe lòe sáng sáng, mà Hách Liên Hi thì tại một bên liều mình phụ họa thẳng gật đầu, hai mẹ con làm cho người ta cảm giác đều giống nhau “xuẩn”.

Đúng rồi, bởi vì mẹ hắn cùng mẹ Hách Liên Hi  là bạn tốt, cho nên hắn cùng Hách Liên Hi cũng sẽ trở thành bạn tốt.

Bất quá với hắn mà nói, Hách Liên Hi tựa như cái đệ đệ giống nhau, tuy rằng thực tế tuổi so với hắn lớn hơn năm tháng.

Về phần Đường Minh Lệ ba mẹ hắn, nghe nói là ở riêng.

Tóm lại gia gia có bản nan niệm kinh (???) là được rồi, hiện tại tiểu hài tử nếu muốn có một đôi đầy đủ cha mẹ, thật đúng là khó.

“Cũng không giống nhau.” Hạ Tầm lắc đầu trả lời hắn vấn đề.

“Đó là như thế nào? Cha cậunên sẽ không là đã chết đi?” Hách Liên Hi hai mắt trợn lên, lại lần nữa nhanh mồm nhanh miệng thốt ra nói.

“Cậu không nói lời nào, không có người cho là cậu câm điếc.” Đường Minh Lệ chịu không nổi trừng mắt nhìn hắn liếc mắt một cái, siêu bội phục Khương Trọng Vũ như thế nào chịu được cả ngày cùng hắn dính cùng một chỗ?

Hách Liên Hi hướng hắn làm cái mặt quỷ, chịu không nổi hắn đứng đắn.

Chỉ đùa một chút cũng không được nha? Huống hồ Hạ Tầm nói cũng không giống nhau, trừ bỏ đã chết ở ngoài, còn có thể có cái gì không đồng dạng như vậy? Tiểu Linh, ba nàng chính là bị bệnh chết nha, cho nên tiểu Linh mới không có ba ba.

A! Hắn đột nhiên nghĩ đến còn có một loại không giống với, giống Lâm Xương Kiệt như vậy.

“Cha cậu ở nhà giam nha?” Hắn bật thốt lên nói.

“Hách Liên Hi Hi!” Đường Minh Lệ lớn tiếng kêu, quả thực cũng sắp cũng bị hắn tức chết rồi.

“Tớ gọi là Hách Liên Hi, không gọi Hách Liên Hi Hi!” Hách Liên Hi quay đầu giận trừng hắn, hắn ghét nhất bị người khác gọi hắn Hách Liên Hi Hi , cảm giác tựa như đáng thương hề hề giống nhau.

“Không cần ầm ĩ!” Khương Trọng Vũ chịu không nổi ngăn lại bọn họ, “Hai người các cậu cũng không thể được im lặng một chút nha? Bằng không đi ra địa phương khác đi, không cần đứng ở trong này.”

Hai người mím mím môi, quay đầu quay đầu, bất quá cũng là im lặng xuống.

“Hạ Tầm, có phải hay không xảy ra chuyện gì? Cậu muốn hay không đem nó nói ra, chúng tớ mọi người có thể cùng nhau giúp cậu nghĩ biện pháp giải quyết.” Khương Trọng Vũ còn thật sự đối Hạ Tầm nói.

Vì có một lần Hạ Tầm đứng ra giúp Hách Liên Hi đuổi đi các bạn học cười nhạo hắn không có ba ba, bọn họ trở thành bạn tốt nhất. Hiện tại bạn tốt có phiền não, bọn họ đương nhiên nghĩa bất dung từ giúp nghĩ biện pháp giải quyết mới được.

“Mẹ tớ nói cha tớmất đi trí nhớ .” Hạ Tầm nói ra.

“Mất đi trí nhớ?” Khương Trọng Vũ ngạc nhiên lặp lại.“Có ý tứ gì?”

“Chính là cái gì cũng không nhớ rõ, không nhớ rõ tớ, cũng không nhớ rõ mẹ tớ.”

“Cậu là nói cha cậu sao?”

“Ừ.”

“Vì sao như vậy?”

“Không biết, cho nên tớ nghĩ đi tìm cha tớ.”

“Tìm cha cậu?” Khương Trọng Vũ nháy mắt mấy cái. “Cậu có biết hắn ở nơi nào sao?”

“Ừ”. Hạ Tầm gật đầu.

“Hắn ở nơi nào? Cậu muốn như thế nào đi? Ngồi xe sao? Cậu có tiền sao?” Áp lực lâu lắm, Hách Liên Hi nhanh nhẩu hỏi.

“Tớ sợ không đủ, cho nên, các cậu có thể cho tớ mượn tiền sao?” Hạ Tầm nhìn trước mắt bạn tốt, có chút do dự mở miệng.

“Cha cậu ở nơi nào?” Khương Trọng Vũ bình tĩnh hỏi.

“Đài Bắc. Tớ có hắn công ty địa chỉ, ở trên mạng tra được .” Hạ Tầm đáp.

“Tớ đây bảo lái xe nhà tớ đưa cậu đi tốt lắm. Cậu chừng nào thì muốn đi?” Khương Trọng Vũ rất nghĩa khí quyết định.

“Có thể chứ?” Hạ Tầm kinh hỉ không thôi.

Khương Trọng Vũ gật đầu. “Lí lái xe thường thường đưa tớ đến Đài Bắc tìm tớ lão ba, cũng sẽ đến Đài Bắc đưa ca ca tớ tới nhà của tớ, đối với Đài Bắc rất quen thuộc, nhất định có thể đưa cậu đến nơi cậu muốn đi. Cậu tính khi nào thì đi?”

“Thứ Tư sau khi tan học.”

“Mẹ cậu biết cậu muốn đi tìm cha cậu sao?” Đường Minh Lệ hỏi.

Hạ Tầm lắc đầu.

“Cậu không về nhà, không sợ mẹ cậu tìm không thấy cậu sẽ tức giận sao?”

“Tớ sẽ trước cùng nàng nói, tớ đến nhà bạn học chơi, đến tối mới có thể về nhà.”

“Vậy nói đến nhà của tớ tốt lắm, tớ cùng cậu cùng đi Đài Bắc.” Khương Trọng Vũ lại lần nữa phát huy nghĩa khí.

“Tớ cũng đi.” Hách Liên Hi lớn tiếng nói.

“Cậu cho đây là đi chơi sao?” Đường Minh Lệ nhịn không được trừng hắn liếc mắt một cái.

“Có cái gì quan hệ, dù sao lái xe thúc thúc sẽ chở chúng ta, đúng hay không? Khương Trọng Vũ?”

Gặp Khương Trọng Vũ gật đầu, Đường Minh Lệ lập tức liền mở miệng, “Tớ đây cũng phải đi.”

Thứ Tư buổi chiều 2 giờ rưỡi, bốn cái thân cao không tới 140cm, lại một đám bộ dạng môi hồng răng trắng tiểu soái ca đứng ở trước cửa “Hoành Á tập đoàn”, ngẩng đầu nhìn thẳng phía chân trời tòa nhà cao tầng, hấp dẫn người khác chú ý.

“Lầu 30 cao bao nhiêu nha?” Hách Liên Hi mở miệng hỏi,“Tớ mới đếm tới lầu 18, cũng đã đếm tới choáng váng .”

“Ai kêu cậu phải đếm tới nha, ngu ngốc.” Đường Minh Lệ lườm hắn một cái.

“Cậu muốn như thế nào đi lên?” Khương Trọng Vũ hỏi Hạ Tầm. Theo hắn biết, nơi người lớn đi làm cũng không phải là nơi tiểu hài tử bọn họ có thể tùy tiện ra vào.

“Đáp thang máy đi lên.” Hạ Tầm nói.

“Ý của tớ là,nơi người lớn đi làm, là sẽ không tùy tiện làm cho tiểu hài tử đi vào, ngươi muốn như thế nào đi lên lầu 30?”

“Tớ đem theo ảnh chụp.”

“Ảnh chụp?” Khương Trọng Vũ khó hiểu nhìn hắn.

Hạ Tầm theo áo trong túi tiền xuất ra hé ra ảnh chụp, Khương Trọng Vũ lập tức đưa đầu đi qua xem, một bên Hách Liên Hi cùng Đường Minh Lệ cũng giống nhau, sau đó ba người nhìn gặp người trong ảnh khi, không hẹn mà cùng oa một tiếng.

“Hạ Tầm, cậu cùng cha cậu bộ dạng giống nhau quá nha!” Hách Liên Hi nhịn không được sợ hãi kêu.

“Thật sự quá giống, như vậy hắn cho dù không nhớ rõ cậu, cũng không thể phủ nhận cậu cùng hắn quan hệ.” Đường Minh Lệ dùng từ thành thục nói.

Khương Trọng Vũ gật đầu đồng ý với hắn. “Đi thôi.”

Bốn người chậm rãi tiêu sái vào tòa nhà, nhân viên bảo an của tòa nhà đột nhiên thấy bốn tiểu hài tử xuất hiện ở trong đại sảnh, hoài nghi tiêu sái tiến lên đây ngăn cản bọn họ xông loạn.

“Tiểu đệ đệ, nơi này không phải nơi các cháu đi chơi nha.”

“Chúng cháu không phải đến đi chơi, là tới tìm người .” Hách Liên Hi mở miệng nói.

“Tìm người? Các cháu muốn tìm ai?”

“Ba hắn.” Hách Liên Hi đưc tay chỉ hướng Hạ Tầm.

Hạ Tầm ngẩng đầu lên nhìn về phía mặc đồng phục bảo vệ bảo an thúc thúc, chỉ thấy bảo vệ bị dọa đến hai mắt mở to, kinh ngạc thiếu chút nữa về phía sau thối lui.

“Cháu…… Ba cháu là ai?”

Tuy rằng kia trương gương mặt cực giống đã muốn trả lời hết thảy, nhưng chưa từng nghe qua CEO đã kết hôn, còn có con lớn như vậy , nhân viên bảo an vẫn là mở miệng hỏi hắn.

“Lí Du. Thúc thúc ở trong này đi làm, chẳng lẽ cũng chưa xem qua ba cháu sao?”

Hạ Tầm cầm trong tay ảnh chụp lấy đến trước mặt hắn, làm cho hắn có thể thấy rõ ràng người trong ảnh chụp, đồng thời so sánh bọn họ cha con giống nhau.

Nhân viên bảo an lại lần nữa cứng họng ngây người trong chốc lát, sau đó mới đột nhiên phục hồi tinh thần lại gật đầu, ứng nói.

“Gặp qua.”

Trong công ty cao tầng tuy rằng bình thường là không dễ dàng nhìn thấy, nhưng tốt xấu đã ở tiệc cuối năm màn ảnh lớn nhìn qua vài lần, như thế nào chưa thấy qua?

“Tiểu thiếu gia muốn tìm CEO sao? Thỉnh đến bên kia ngồi một chút, chú nhờ người gọi điện thoại đi lên gọi người xuống dưới tiếp tiểu thiếu gia cùng bằng hữu của cháu –”

“Không cần, cháu biết đường, chính mình đi lên là đến nơi.” Hạ Tầm lắc đầu cự tuyệt, nhìn hướng thang máy, di chuyển thân mình, thẳng tắp hướng kia đi đến.

“Nhưng là tiểu thiếu gia, CEO biết cháu dẫn theo nhiều như vậy bằng hữu tới sao?” Nhân viên bảo vệ theo sát đi lên, tổng cảm thấy một lần cho nhiều như vậy tiểu hài tử lên lầu giống như là lạ, hắn là không phải hẳn là trước đưa bọn họ ngăn lại đến, xin chỉ thị qua đi mới làm cho bọn họ đi lên?

Hạ Tầm dừng lại cước bộ, quay đầu nhìn về phía bên cạnh bạn tốt, do dự một chút.

“Khương Trọng Vũ, các cậu có thể ở dưới lầu chờ tớ sao?” Hắn hỏi.

“Nhưng là –” Hách Liên Hi nháy mắt mở to hai mắt, kháng nghị kêu ra tiếng, lại bị Khương Trọng Vũ đánh gãy.

“Hảo, chúng tớ ở chỗ này chờ cậu.”

“Nhưng là tớ –” Hách Liên Hi lại lần nữa mở miệng, lại bị đánh gãy.

“Chúng mình ở chỗ này chờ hắn.” Lúc này đánh gãy hắn là Đường Minh Lệ.

Biểu quyết kết quả 3 so với 1, Hách Liên Hi cứng họng nhìn cái này lại nhìn cái kia, cuối cùng cũng chỉ có thể ủ rũ buông tha cho biện hộ .

“Được rồi, chúng tớ ở chỗ này chờ cậu.” Hắn hữu khí vô lực đối với Hạ Tầm nói.

Gật gật đầu, Hạ Tầm nhìn nhân viên bảo an liếc mắt một cái, sau đó lại lần nữa hướng thang máy đi nhanh rảo bước tiến lên, lúc này không có người lại ngăn cản hắn.

Thang máy đến, hắn đi vào trong thang máy, ấn lầu 30.

Trong thang máy không có những người khác, thang máy ở hướng lên trên, trên đường ngay cả một lần cũng không ngừng lại, cứ như vậy thẳng tắp lên tới lầu 30, cửa thang máy ở “Đinh” một tiếng sau, lập tức hướng hai bên mở ra.

Một mình một người đến nơi chưa bao giờ đến qua, Hạ Tầm kỳ thật có chút không yên bất an, nhưng là nghĩ đến như thế này là có thể nhìn thấy ba ba, hắn vẫn là ưỡn ngực, cố lấy dũng khí tiêu sái ra thang máy.

Đứng ở ngoài cửa thang máy, hắn nhìn xung quanh phải trái, mờ mịt không biết nên hướng đi nơi nào mới là đúng.

Hoàn hảo, hắn không có phiền não lâu lắm thời gian, một thanh âm phía sau hắn truyền đến.

“Tiểu đệ đệ, nơi này không phải nơi em nên đến nha, em làm sao có thể chạy đến –” Trần thư ký thanh âm đột nhiên im bặt, bị bé trai xoay người đối mặt nàng sợ tới mức trợn mắt há hốc mồm, không thể tin được.

“Của tôi trời ạ!” Nàng thấp giọng kêu, sau đó bịt miệng, trừng tròng mắt đều nhanh muốn nhảy ra hốc mắt.

Trời ạ, làm sao có thể có loại sự tình này? Nàng có phải hay không đang nằm mơ nha, bằng không làm sao có thể thấy tiểu CEO?

Trước mắt này khuôn mặt nhỏ nhắn thật sự cùng CEO bộ dạng giống nhau như đúc, nhưng là nàng chưa từng nghe nói qua CEO đã muốn kết hôn, càng miễn bàn có con lớn như vậy. Cho nên, trước mắt này tiểu đệ đệ nên sẽ không là CEO …… đệ đệ đi? Nếu không phải, vậy rất dọa người .

“A di.”

Cái gì, a di, Trần thư ký thần trí trong nháy mắt bị hai chữ này sợ tới mức toàn bộ trở về vị trí cũ. Nàng nhìn có như vậy già sao?

“Không cần bảo chị a di, bảo chị tỷ tỷ thì tốt rồi.” Nàng cúi gập thắt lưng, lộ ra thân thiết mỉm cười, nhìn tiểu nam hài ôn nhu nói.

“Tỷ tỷ.”

Oa, tốt hơn, tiểu soái ca nha, nàng thích.

“Tiểu đệ đệ có chuyện gì sao? Em là không phải tìm đến ca ca ?”

“Không phải, em là tìm đến ba ba .”

“Ba — khụ khụ khụ!” Trần thư ký thiếu chút nữa không bị chính mình nước miếng nghẹn đến.

Của tôi trời ạ, này tiểu hài tử thật sự là CEO con , như thế nào có thể như vậy nha? Nàng mở lớn hai mắt, liều mình áp xuống chính mình khiếp sợ, dùng tự cho là nhẹ nhàng ngữ khí hỏi: “Tiểu đệ đệ, em năm nay mấy tuổi? Em nói ba ba tên gọi là gì?”

“Em năm nay chín tuổi, ba ba kêu Lí Du.”

Chín tuổi? Nàng nhớ rõ CEO năm nay hình như là ba mươi hai vẫn là ba mươi ba tuổi, nói cách khác, CEO hai mươi ba, bốn tuổi coi như ba ba? Này thật sự là rất bát quái, cũng quá kinh người.

“Đệ đệ ngoan nha, đến, tỷ tỷ mang em đi tìm ba ba. Nói cho tỷ tỷ, ba ba biết em hôm nay lại muốn tới nơi này tìm hắn sao?”

Hạ Tầm nhìn nàng một cái, lập tức cúi đầu đến, do dự mà không có lên tiếng trả lời.

Tuy rằng hắn không có trả lời, nhưng dù sao vẫn là cái chín tuổi tiểu hài tử, làm sao qua được Trần thư ký lợi hại ánh mắt, trong nháy mắt liền hiểu được hắn là bản thân tự chạy tới . Cũng đúng, nếu CEO thủy chung cũng chưa làm cho người ta biết hắn có con lớn như vậy, lại như thế nào làm cho con lung tung chạy đến trong công ty tìm hắn đâu?

Cho nên, nàng hiện tại rốt cuộc có nên hay không mang đứa nhỏ này đến CEO văn phòng đâu?

Thật sự là hao tổn tâm trí.

“Đệ đệ, em như vậy đột nhiên chạy tới không cùng ba ba nói, ba ba có thể hay không tức giận?” Nàng thử hỏi tiểu nam hài.

“Em không biết.” Hạ Tầm nói thực ra.

“Không biết?” Trần thư ký đột nhiên có loại không chỗ nào cầu cứu, một cái đầu hai cái đại (???) cảm giác.

“Bởi vì mẹ nói, ba ba mất đi trí nhớ đem chúng em đều quên, cho nên em không biết hắn có thể hay không tức giận.”

“Mất đi…… Trí nhớ?” Trần thư ký giật mình nhìn hắn, tổng cảm thấy đầu giống như đột nhiên bị sặc nước, ý nghĩ đọng lại, không thể tự hỏi. Đây là, đây là cái gì ý tứ a?

Bỗng nhiên nàng nghe thấy phía sau truyền đến hư hư thực thực tiếng mở cửa, ngay sau đó chính là vang tiếng CEO kêu to nàng.

“Trần thư ký.”

Nàng sợ tới mức cả người nhất thời nhảy dựng lên xoay người, lắp bắp kêu lên: “Vâng, CEO.”

“Cô làm gì? Ta……” Lí Du lạnh lùng thanh âm bỗng nhiên dừng một chút, nhíu mày nhìn về phía bị nàng che ở sau người tiểu hài tử, hoài nghi trầm giọng hỏi:“Là tiểu hài tử? Của cô sao? Trần thư ký?”

“Của tôi?” Trần thư ký ngây người ngẩn ngơ, lập tức kịch liệt lắc đầu phủ nhận,“Không phải , tôi còn không có kết hôn không nên có tiểu hài tử nha……”

Của nàng thanh âm đột nhiên gián đoạn, sau đó cứng họng nhìn cấp trên, lại thong thả lộ ra khó có thể tin biểu tình.

“CEO, này tiểu hài tử, ngài không biết sao?” Nàng thật cẩn thận hỏi, đồng thời chậm rãi về phía trái di chuyển, đem đứng ở nàng phía sau tiểu nam hài toàn bộ triển lộ đi ra cho hắn xem.

“Ta nên nhận thức hắn sao?” Lí Du nhíu mày, có loại mạc danh kỳ diệu cảm giác.

“Ngài xem rõ ràng một chút.” Trần thư ký mở to mắt.

“Ta đã muốn nhìn xem rất rõ ràng .” Lí Du xác định chính mình không biết trước mắt tiểu nam hài, nhưng là lại không biết nói vì sao, tổng cảm thấy tiểu nam hài diện mạo có điểm nhìn quen mắt, giống như ở đâu xem qua, nhưng như thế nào cũng nghĩ không ra.

“Ngài lại nhìn kĩ một chút.” Nàng không thể ngăn lại yêu cầu.

“Trần thư ký, cô rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?” Lí Du hơi khó chịu trầm giọng.“Này tiểu nam hài rốt cuộc là của ai? Công ty tuy rằng không có văn bản rõ ràng quy định nhân viên không thể đem đứa nhỏ đến công ty đi làm, nhưng là –”

“Hắn là con của ngài nha, ngài nhìn không ra sao? CEO.” Trần thư ký rốt cuộc nén xuống không được thốt ra nói.

Lí Du cứng họng trừng mắt nhìn nàng, cả người chấn kinh lên.

Con? Hắn không có kết hôn, cũng không từng làm cho người nào bạn gái mang thai quá, không nên có con a?

Kinh ngạc ánh mắt theo Trần thư ký trên mặt chuyển qua nàng bên cạnh tiểu nam hài trên mặt, tiểu nam hài biểu tình có điểm thành thục, có điểm bất tuân, còn mang theo một loại  khát vọng cùng áp lực. Hơn nữa chết tiệt, hắn rốt cục hiểu được chính mình vì sao hội cảm thấy tiểu nam hài diện mạo làm cho hắn nhìn quen mắt, bởi vì hắn ngũ quan cơ hồ cùng hắn giống nhau như đúc!

Ông trời, hắn đang nằm mơ sao?

Vẫn là có người ở cùng hắn chơi cái gì chỉnh nhân trò chơi, đi tìm một cái bộ dạng chín phần giống hắn tiểu nam hài cùng hắn vui đùa? Có người như vậy rảnh rỗi sao? Làm như vậy đối hắn lại có cái gì ưu việt đâu?

Con? Đừng nói giỡn, chính hắn có hay không con hắn không biết sao? Cho dù trước mắt này tiểu nam hài bộ dạng giống hắn, cũng không khả năng sẽ là con hắn.

“Tiểu đệ đệ, nói cho thúc thúc là ai mang cháu đến nơi đây đến? Nhà cháu ở đâu? Trong nhà có người nào? Ba cháu tên gọi là gì? Mẹ đâu?” Hắn mặt nhăn mày mở miệng hỏi, nghĩ rằng, một lần hỏi nhiều như vậy vấn đề muốn hắn trả lời, tiểu hài tử hẳn là đều đã lộ ra một ít dấu vết mới đúng.

“Mẹ ta tên là Hạ Thanh Mộng. Ba ba, ba thật sự mất đi trí nhớ, không nhớ rõ mẹ cùng con sao?” Hạ Tầm nhìn chằm chằm cha mình.

“Tiểu đệ đệ, ta không phải ba cháu.” Lí Du quả quyết đối hắn nói, tưởng sửa đúng hắn lời nói.

“Là ba, chính là ba đã quên mà thôi.” Hạ Tầm kiên định nhìn hắn.

Lí Du nhíu mày, cảm giác có chút đau đầu.

Này phiền toái rốt cuộc là từ đâu nhảy ra đến nha? Hắn nhìn về phía Trần thư ký, không tiếng động chất vấn.

Nhận được cấp trên khó chịu hỏi, cũng bị trước mắt tình huống khác thường khiến cho đầu óc choáng váng Trần thư ký cúi đầu, đang định hỏi tiểu đệ đệ, sao biết trước mắt bóng người nhoáng lên một cái, tiểu đệ đệ đã bước đi đến cấp trên trước mặt, giơ cao trong tay không biết từ đâu mà ra ảnh chụp, đưa cho cấp trên xem.

“Đây là mẹ ảnh chụp, ba ba, ba thật sự cũng không nhớ rõ mẹ sao?”

End chương 1

 
3 phản hồi

Posted by on Tháng Năm 16, 2011 in Mất trí nhớ lão ba! - Kim Huyên

 

Thẻ:

3 responses to “Mất trí nhớ lão ba! [Kim Huyên] – Chương 1

  1. Đăng Như

    Tháng Năm 16, 2011 at 3:42 chiều

    hay nha, tiếp tục đi bạn!! thank

     
  2. ™♥-‘๑’-•♀Ŧ—Holly—Ŧ♀•-‘๑’-♥™

    Tháng Năm 24, 2011 at 7:58 sáng

    Thanks ss^^~

     
  3. kata

    Tháng Bảy 4, 2011 at 5:06 chiều

    :* thank nàng

     

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: